Thấy viên đá lạ, đoàn người này đưa về Hà
Nội và nhờ các chuyên gia về đá quý nghiên cứu thử đó là loại gì. Cuối
cùng, họ giật mình khi các chuyên gia hàng đầu về đá quý ở Myanmar, Thái
Lan... xác nhận đó là viên đá hồng ngọc có tên là Rubi (thường gọi là
đá đỏ).
Đây là một loại đá quý đứng đầu trong tất
cả các loại đá quý. Viên đá Rubi mà đoàn kỹ sư phát hiện được ở khu vực
đồi núi xã Châu Bình được một chuyên gia người Thái Lan mua với giá hơn
600.000USD.
Sau khi bán được viên đá đỏ với trị giá
hàng tỷ đồng, kỹ sư địa chất lại âm thầm quay lại Châu Bình và thuê
người dân bản địa đào đá đỏ. Cứ mỗi viên đá màu đỏ được tìm thấy, người
dân được trả thù lao mấy triệu đồng. Thông tin về đoàn địa chất đang
thuê người dân tìm đá đỏ chẳng mấy chốc bị lộ ra ngoài.
Hàng vạn người đổ về đây để tìm vận may.
Một đế chế mới hình thành nơi miền Tây xứ Nghệ: đế chế đá đỏ, đế chế của
những trận huyết chiến kinh hoàng để tranh giành lãnh địa, đế chế của
máu và nước mắt. Quỳ Châu ngày đó chỉ có một màu: màu đỏ của những viên
Ruby và màu máu.
Đại tá Nguyễn Hữu Cầu, Phó Giám đốc công
an tỉnh Nghệ An nhớ lại: Cuối năm 90, đầu năm 91, đấy là lúc vùng Quỳ
Châu lên cơn sốt đá đỏ. Hàng vạn người từ khắp mọi miền đất nước đổ xô
về đây. Đêm, có tới hàng ngàn người đỏ đèn, trốn lực lượng công an để
vào đào đá.
Nghe rằng,
người hát rong này tên Trung, quê huyện Đô Lương. Ngày đó, con trai ông
cũng bỏ nhà, bỏ làng đi tìm vận may ở “miền đất chết” Châu Bình.
Một ngày, ông nhận được tin dữ: đứa con
trai độc nhất bỏ xác nơi rừng thiêng nước độc này. Nghe hung tin, ông
vội bắt xe đò lên tìm xác con.
Hỏi phu đào đá đỏ, chỉ nhận được những
cái lắc đầu: “Người chết nhiều lắm, biết con lão chết hồi nào đâu”.
Những ngày sau đó, ông lang thang để hỏi dò tin tức về con và chứng kiến
biết bao cái chết thương tâm. Thương con, ông khóc, khóc đến khi bị mù
hẳn cả đôi mắt.
Ngày lại ngày, nắng cũng như mưa ông kiếm
một góc nơi ngã ba Quỳ Châu và ngồi hát. Những đồng tiền lẻ mà phu đá
ném vào chiếc nón rách rưới giúp ông sống qua ngày đoạn tháng. Người ta
bảo rằng, những lần cất cao tiếng hát, từ hốc mắt ông lão ứa ra những
giọt nước màu hồng, như màu máu.
Một tháng, 1 năm rồi lâu hơn nữa, ông già
mù cứ ngồi mà hát. Tiếng hát từ gan ruột. Lão hát để thầm mong con trai
lão ở đâu đó, nếu còn sống thì tìm về bên lão. Thi thoảng, đang hát,
lại nghe người ta xì xồ chuyện có người vừa bị vùi xác dưới hầm sâu, lão
lại quờ quạng chạy theo để dò la tin tức. Chẳng phải con trai lão...
Chẳng biết, chuyện kể có đúng không.
Nhưng tên lão và những bài hát từ gan ruột thì không người dân ở miền
thủ phủ đá đỏ này không ai không nhớ. Ngày đó, từ những đứa trẻ mặc quần
xà lỏn đến những người già, từ phu đào đá đỏ đến những tên tội phạm
khét tiếng đều thuộc lòng lời bài hát của lão.
Để tiễn đưa những người xấu số bỏ mạng nơi đây, người ta vẫn hát lời của lão. Vui hát. Buồn hát. Khổ đau, bất hạnh, cũng hát.
Chúng ta hãy cùng nghe lại những tác phẩm xẩm đề đời kể về miền đất chết-ĐÁ ĐỎ QUỲ CHÂU.
TAPE A
1.Giới thiệu
2.Đi tìm đá đỏ
3.Dòng người ra đi
4.Đồi tử(đồi tỷ)
5.Tìm đá Rubi
6.Nhắn người hậu thế
TAPE A
1.Giới thiệu
2.Đi tìm đá đỏ
3.Dòng người ra đi
4.Đồi tử(đồi tỷ)
5.Tìm đá Rubi
6.Nhắn người hậu thế
TAPE B
1.Em đi quỳ châu
2.Đoàn người ly hương
3.Tang tóc thê lương
4.Biết về anh
5.Nỗi đau triền miên
6.Viên đá đi đâu
Ký ức 1 thời. Nhớ cái ngày mới cái máy casset National ra nghe bằng này. giờ vẫn còn nguyên cảm nhận
Trả lờiXóabác là ng sống trở về à
XóaHay quá hay ,bài hát của ông ấy cất lên đã làm bao nhiêu phu đá tỉnh ngộ về với gia đình thoát được cái chết, nhà nước bớt đi một phần gánh nặng, cần tìm, và tôn vinh ông ấy
Trả lờiXóatinhnguyenngoc259@gmail.com bình luận hay
XóaBài hát này là một tác phẩm vô giá tuy là ko phải ông này sáng tác nhạc nhưng dù sao cũng là 1 tác phẩm tuyệt vời theo tôi là như vậy
Trả lờiXóatất cả những bài hát này đều do Ông này sáng tác cả đấy
Trả lờiXóaúi
Trả lờiXóađèn đá
bậc thềm đá
cột trụ
cột đá